![]() |
|
|||||||
| Đăng ký | Hỏi đáp | ChatBox Full | Danh sách thành viên | Nhóm | Lịch | Tìm Kiếm | Bài gửi hôm nay | Đánh dấu là đã đọc |
| Giao Lưu - Chia Sẻ Chỉ có thể spam ở đây, miễn tuân thủ theo nội quy của diễn đàn như share ảnh cá nhân, hỏi nick, hú đi chơi, nói chuyện trên trời dưới biển, chat vớ vẩn, lừa tình nhau :">... nói xấu lãnh đạo =)) |
![]() |
|
|
LinkBack | Công cụ bài viết | Kiểu hiển thị |
|
|||
|
đây là một số câu truyện tiêu biểu bạn nào xem xong cho ý kiến thử nghen,hi
Cậu bé & luống hoa Người hàng xóm của tôi có hai con trai: một đứa bảy tuổi và một đứa năm tuổi. Một hôm anh dạy con trai bảy tuổi làm thế nào sử dụng máy cắt cỏ. Trong khi anh đang chỉ cho con đẩy máy cắt cỏ đến chỗ ngoặt cho đúng cách thì vợ anh gọi anh ra để hỏi điều gì đó. Lúc ấy cậu con trai nhanh nhẩu đẩy thẳng máy cắt cỏ qua luống hoa kế bên mép cỏ xén một lằn rộng hơn hai gang tay! nói: “Anh à... chúng ta đang nuôi dạy con chứ không phải cây hoa!. Việc cha mẹ nhớ những điều ưu tiên quan trọng nhưng trẻ em và lòng tự tin của chúng còn quan trọng hơn bất cứ vật dụng nào chúng có thể làm vỡ hoặc làm hỏng. Kính cửa sổ bị quả bóng làm vỡ, một bóng đèn bị một đứa trẻ vô ý làm bể, hoặc một cái đĩa rơi bể trong nhà bếp là những thứ đã hỏng rồi. Những bông hoa đã chết rồi, đừng thêm vào sự hư hại này bằng cách làm vỡ nát tâm hồn một đứa trẻ và làm thui chột ý thức vì sự năng động của nó. |
|
|||
|
Chai nước ngọt chưa mở
Những cậu con trai ở thị trấn nhỏ như chúng tôi biết rất về các cô gái,nhưng luôn biết điều gì là quan trọng trong cuộc sống.Và ngay cả khi lớn lên,thì những cậu bé thị trấn cũng vẫn là những cậu bé thị trấn,chỉ cao hơn mà thôi. Từ nhỏ,tôi đã học cách không đánh giá ngừơi khác qua những thất bại của họ.Và đây là một trường hợp như thê. Tôi có hai cậu bạn chơi thân với nhau cùng làm thêm trong bệnh viện thị trấn.Kolokowski "củ lạc" người thấp bé làm phục vụ trong nhà bếp,còn Dominic "khổng lồ" rửa xe trong gara. Hội con trai chúng tôi thường rủ nhau đi chơi bóng rổ,đi bơi,mùa đông thì đi cào tuyết.Và tất cả đều thích cá độ. "Củ lạc" và "khổng lồ" thường là nhân vật chính trong mọi trò cá độ.Ai uống được nhiều nước ngọt hơn?Ai chạy 100m nhanh hơn?Ai có thể hẹn cô bạn xinh đẹp Rosie Piero đi chơi?...Cũng có thể là những trò cà độ nguy hiểm như ai trượt xuống đồi nhanh hơn.Nhưng cuộc thi dễ sợ nhất là nhảy từ trên mái nhà xuống.Hôm đó trời vừa mưa xong,mái nhà rất trơn và khó lấy thăng bằng.Đã thế,đích nhảy chỉ là một tấm đệm nhỏ.Nếu bạn nhảy chệch ra ngoài là tiêu. Vào ngày "nhảy mái nhà","đội cổ vũ" đến rất đông.Còn người thắng sẽ được gì?Chỉ là một chai nước ngọt giá 5 xu.Cái chính là thử thách lòng dũng cảm. Tutti-chuyên gia cá cược-đã đặt cho "củ lạc",mặc cho người ta nói ra nói vào rằng cậu ta thấp bé hơn thì hẳn phải có ít can đảm hơn. "Củ lạc" trèo lên mái nhà,rón rén đi ra gần mép.Mọi người ồ lên khi cậu ta trượt chân vài lần."Cậu còn phải nhảy xuống nữa"- có ai đó hét lên."Củ lạc" mỉm cười,giang tay và nhảy xuống.Chính xác vào tấm đệm nhỏ.Tất cả những người chứng kiến ồ lên.Và không cần chờ đến khi "khổng lồ" sợ phát khóc khi đứng trên mái nhà,chúng tôi đã biết "củ lạc" thắng cuộc.Tutti hào hứng đi thu tiền xu thắng độ. -Tớ biết ngay là" củ lạc" sẽ thắng mà-Tutti cười tít-Cậu ta chẳng biết sợ là gì. Nhưng tình bạn giữa "củ lạc" và "khổng lồ" chẳng thay đổi gì sau chuyện đó."Củ lạc" làm chủ hôn khi "khổng lồ" cưới cô bạn xinh đẹp Rosie Piero.Hai năm sau,cậu ta thành cha đỡ đầu của con trai họ,bé Roger.Khi đó,"củ lạc" đã trở thành phi công.Dù vóc ngừơi nhỏ bé nhưng lòng can đảm thì cậu có thừa.Có lẽ đó là nghề thích hợp nhất với "củ lạc" của chúng tôi. Chiến thắng trong lần nhảy mái nhà,nhưng "củ lạc" lại hy sinh trong một lần cậu không chịu nhảy.Chiếc máy bay do cậu lái bị hỏng động cơ đột ngột,và "củ lạc" đưa chiếc dù cuối cùng cho đồng đội.Cậu ở lại và hy sinh. Lần đó "Củ lạc" không chịu nhảy,nhưng chắc chắn rằng đó là khi cậu can đảm nhất,can đảm hơn bao giờ hết. Trong suốt 50 năm sau đó,năm nào cũng vậy,cứ đến ngày "củ lạc" hy sinh,"khổng lồ" và Rosie đều cùng Roger đến nhà "củ lạc".Ở đó,ngay bên cạnh tấm bằng gắn ngôi sao ghi công và tưởng niệm "củ lạc" luôn có một chai nước ngọt giá 5 xu.Chai nước ngọt chưa bao giờ được mở. |
|
|||
|
Con tự hào là con của bố!
Tôi chưa bao giờ nghe trộm người khác nói chuyện. Nhưng có một lần tôi đã làm điều đó khi đi ngang phòng con trai tôi. Khi ấy vợ tôi đang trò chuyện cùng Bobby – đứa con trai nhỏ của chúng tôi – về những chuyện của con với bạn. Dường như vợ tôi đã nghe vài đứa bạn của Bobby khoác lác về công việc của bố chúng – những vị giám đốc và những ông chủ lớn. Sau đó chúng hỏi Bobby: “Bố cậu làm nghề gì, Bobby?”. Bobby lúng túng, e ngại và ngoảnh mặt nói nhỏ: “Bố tớ là công nhân!”. Đợi cho bọn trẻ ra về, vợ tôi gọi Bobby đến, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con rồi bảo: “Bobby, con đã nói rằng bố là một người công nhân, điều đó không sai! Nhưng mẹ nghĩ là con chưa thật sự hiểu được công việc ấy có ý nghĩa như thế nào. Vậy mẹ nói cho con nghe điều này!”. Rồi vợ tôi bắt đầu kể: Trong tất cả những ngành công nghiệp làm giàu đất nước, trong những cửa hiệu buôn bán hay bất cứ khi nào con trông thấy một tòa nhà mới xây, hãy nhớ điều này con trai, chính những người công nhân bình thường như bố con đã làm những công việc đồ sộ đó! Đúng là người giám đốc có được những chiếc bàn làm việc sang trọng và quần áo sạch sẽ cả ngày; đúng là họ phác thảo ra những công trình và điều hành công việc. Nhưng để biến tất cả thành hiện thực chính là nhờ vào những người công nhân như bố con. Nếu những ông chủ ngưng làm việc trong một năm, bánh xe công nghiệp vẫn chuyển động dù có chậm lại, nhưng nếu thiếu những người như bố con, thì bánh xe ấy không chuyển động được nữa. Tôi đã cố ngăn dòng nước mắt chực trào ra vì xúc động khi bước vào phòng. Ánh mắt Bobby sáng lên, rồi đứa con trai bé bỏng bật dậy chạy đến ôm lấy tôi: “Con rất tự hào khi được làm con trai của bố vì bố là một trong những công nhân bình thường ấy, những người đã làm nên những công việc thật vĩ đại mà không ai biết được”. |
|
|||
|
Đơn giản hãy gọi người là Mẹ
Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế: - Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này? Thượng Đế đáp: - Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo. Đứa bé lại nài nì: - Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ? Thượng Đế đáp: - Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc. Đứa bé lại hỏi: - Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến? Thượng Đế trả lời: - Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói. - Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con? - Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người. - Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa. - Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con. Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế: - Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con. - Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ". |
|
|||
|
Giá trị của lòng kiên nhẫn
Khi còn nhỏ, bé Nancy rất thích được mẹ đưa đến trang trại của bà ngoại để phụ giúp bà những việc vặt vãnh. Hiểu được ý thích của cô bé, bà thường thầm lặng giúp đỡ cô và làm cho Nancy tin rằng cô bé thật sự là người quan trọng và có ích cho bà. Nancy đặc biệt yêu thích việc cùng bà nướng bánh. Nhiệm vụ của cô bé là đặt 3 sợi chocolate lên mỗi chiếc bánh vì bà không có nhiều tiền. Những lúc bà không để ý, Nancy lại đặt đến 6 sợi chocolate lên mỗi chiếc bánh và cô bé tinh nghịch đánh dấu riêng những chiếc bánh đó cho mình. Một bữa nọ, bà hỏi Nancy: “Này cháu trong sách bảo phải dùng 1/3 chén bột làm bánh là thế nào cháu nhỉ?". Cô bé tròn xoe mắt nhìn bà và thầm nghĩ: “Chắc bà mình lúc nhỏ học ít nên chưa biết 1/3 chén bột là như thế nào?". Khi nhìn Nancy đong bột một cách thành thạo, bà khẽ nói: Thật là may khi có cháu giúp bà một tay!". Và kể từ đó, bé Nancy lại phụ trách thêm việc đong bột phụ cho bà làm bánh khiến bé càng yêu thích công việc nội trợ biết bao! Nhiều năm trôi qua, khi Nancy đã lớn cô bé dần hiểu ra nhiều điều. sự thật là không phải bà ngoại không biết cách đong bột làm bánh mà chỉ là bà muốn nhường việc đó cho cô. Nghĩ đến điều đó, Nancy cảm thấy hổ thẹn và bối rối vì đã tỏ ý xem thường bà. Khi nhớ lại lúc lén bà bỏ nhiều sợi chocolate lên bánh cô cũng cảm thấy ngượng vì sự phung phí của mình trong khi bà phải tiết kiệm từng đồng bạc. Thế mới hiểu, trẻ con thường phải mất nhiều thời gian để hiểu được những gì người lớn dành cho chúng. Do vậy, người lớn cần phải biết kiên nhẫn để chờ đợi, đến một lúc nào đó, chúng sẽ tự hiểu ra. |
|
|||
|
Món quà của Mẹ
"Có thể cho tôi nhìn cháu bé được không?" - Sau ca vượt cạn khó khăn, người mẹ trẻ không giấu được niềm hạnh phúc hướng về các bác sĩ. Đáp lại ánh mắt tràn đầy hạnh phúc của bà, nữ hộ lí ái ngại lần giở lớp tả. Trên gương mặt người mẹ trẻ hiện lên sự bàng hoàng. Một bé trai bụ bẩm, khỏe mạnh, có gương mặt thanh tú nhưng khuyết đôi vành tai. Nhưng thời gian đã chứng minh thính giác của cậu bé hoàn toàn bình thường nếu không muốn nói hoàn hảo. Chỉ có điều việc thiếu đôi tai khiến cho cậu bé khó khăn trong việc hòa nhập với bạn bè cùng trang lứa. Mỗi khi đi học về, cậu đều sà vào lòng người mẹ, bà mẹ nhìn con thở dài buồn đau. Rồi một hôm, điều bà không mong đợi đã đến. Cậu bé chạy vội vã vào nhà và lao vào lòng mẹ khóc nức nỡ : "Bọn chúng gọi con là quái vật". Nén nỗi đau vào lòng, người mẹ vỗ về cậu con trai bé nhỏ: "Con của mẹ thật dũng cãm, hãy vượt qua con trai nhé!" Gạt mặc cảm sang một bên, cậu bé tiếp tục chăm chỉ học tập và bắt đầu bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Năm tháng trôi qua, cậu trở thành một chàng trai tuấn tú, khôi ngô, đặc biệt tài năng âm nhạc ngày càng phát triển. Tốt nghiệp cấp 3 , chàng trai nộp đơn vào một nhạc viện có tiếng. Nhưng vì dị tật nên anh đã không được nhận vào học. "Chẵng lẽ chúng ta không giúp được gì cho nó sao?" Cha cậu bé buồn rầu tự hỏi rồi đề nghị với bác sĩ tìm giải pháp giúp đỡ: "Tôi có thể gắn một đôi tai ngoài cho cháu, nhưng hiện tại kỹ thuật chưa sản xuất được đôi tai giả", bác sỉ trả lời. Bẵng đi một thời gian, một hôm người cha nói chuyện với con trai: "Con hãy chuẫn bị tinh thần để phẩu thuật chỉnh hình nhé! Bố mẹ quen một người có thể giúp chúng ta, ông ấy đã tặng con đôi tai mà con cần. Có điều ông ấy muốn chúng ta giữ bí mật". Cuộc phẫu thuật thành công mĩ mãn. Người con được mang diện mạo hoàn toàn mới. Anh được nhận vào trường nhạc và sau đó trở thành một nhạc sĩ nổi tiếng. Sau đó anh lấy vợ sống hạnh phúc với gia đình. Và điều bí mật vẫn giữ được kín trong nhiều năm sau đó. Nhưng cái ngày bất hạnh nhất trong đời anh đã đến - ngày mẹ anh qua đời. Người cha và cậu con trai đứng trước quan tài của người mẹ. Một cách chậm rãi người cha rướn tay vén bộ tóc dày, dài đen nâu của người mẹ. Người con trai không giấu được vẻ choáng váng. Người mẹ không có tai!. Rồi không kiềm được, anh òa khóc. "Khi còn sống mẹ rất hạnh phúc với bộ tóc dài và dày này"-người cha thì thầm với anh "Và không ai nghĩ mẹ ít đẹp hơn cả, đúng không nào?" Vẻ đẹp thật sự không nằm ở hình thức bên ngoài mà nó nằm ở bên trong của mỗi chúng ta. Kho báu thật sự không nằm ở những thứ mà chúng ta có thể nhìn thấy, nó nằm ỡ những nơi mà chúng ta không thể nhìn thấy được. Tình yêu thực sự không thể hiện ở những việc mà mọi người biết đến mà nó thể hiện ỡ những việc làm ít người biết đến.. |
|
|||
|
Mùa Vu Lan
Nếu bạn hỏi tôi "Vu Lan là gì?". Tôi sẽ nói "Vu Lan là mùa báo hiếu, bạn sẽ được cài một bông hồng đỏ nếu bạn còn mẹ, và nếu không còn mẹ nữa, bạn sẽ được cài lên ngực áo một bông hoa hồng trắng. Phương Tây có một ngày Mother’s Day dành cho mẹ, thì người Việt ta cũng có một ngày Vu Lan vậy". "Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con" Những ngày bạn còn nhỏ xíu, đó là câu ca dao từ sách tập đọc mà bạn và bọn con nít cùng tuổi hay ê a cùng nhau. Bạn đọc bằng cái giọng còn ngọng nghịu và có biết gì là núi Thái Sơn, nước nguồn đâu? Bà bạn dạy: "Công ơn của Mẹ lớn lắm con ạ. Nhất là cái công chín tháng mang nặng đẻ đau ra con, khổ đau mà hạnh phúc lắm". Rồi bà lại đều giọng kể "Ngày con còn bé, để ru con một giấc ngủ tròn, mớm cho con một bữa ăn, mẹ con đã nhọc mệt rất nhiều. Có những đêm mẹ con thức trắng vì lo cho con!" Bạn sẽ thờ ơ rồi ù chạy đi chơi cùng chúng bạn. Bạn còn chưa đủ lớn để hiểu nhiều hơn. Rồi bạn lớn dần lên, bạn được dạy "Phải biết lễ phép, hiếu thảo cùng ông bà cha mẹ". Những bài học đầu tiên từ trường lớp đặt cho bạn một nền móng của ngôi nhà nhân cách trong tâm hồn bạn. Và bạn biết làm cha mẹ hài lòng, mỉm cười với những thang điểm Mười đầu tiên. Những bài học ấy sẽ theo bạn suốt những ngày bạn cấp sách đến trường, giúp bạn hiểu tình thương yêu mà bạn đang được nhận từ mẹ cha. Và bạn thật hạnh phúc biết bao khi trên mỗi bước chân mà bạn đi qua có bàn tay nâng đỡ và ánh mắt dịu dàng của mẹ đang dõi theo. Từng ngày, từng ngày bước qua cuộc đời và tuổi thơ của bạn, bàn tay và ánh mắt trìu mến của mẹ vẫn dõi theo bạn trên từng khoảnh khắc bụi bặm thời gian, những khoảnh khắc đã phủ đầy lên đôi bàn tay mẹ làm gầy guột nhiều, và ánh mắt của mẹ đã hằn lên những dấu chân chim nhọc mệt của năm tháng. Bạn tự hào vì điều ấy vì "có ai mà không yêu thương tự hào về mẹ mình chứ?", đúng không? Như con chim non lớn lên đủ lông cánh, xa tổ ấm, tự bay đi tìm cho mình một bầu trời, bạn trưởng thành và chọn cho mình một con đường giữa muôn vàn sự lựa chọn của cuộc đời. Dẫu con đường bạn sẽ bước đi hôm nay và mai sau có ra sao, thì nhớ nhé, nơi con đường ấy, bạn vẫn sẽ có cảm giác thấy ấm áp, gần gũi biết bao với niềm hy vọng nơi ánh mắt, chén cơm chờ bạn mỗi buổi ban chiều, và gian nhà ngập tràn tình thương yêu của mẹ. Mùa Vu Lan báo hiếu, bạn cùng tôi, hãy cài lên ngực áo mình cành hoa hồng đỏ thắm. Ta tự hào và hạnh phúc vì một lẽ thật giản đơn: Ta còn mẹ. |
|
|||
|
Nói với con về... tình yêu
Có thể khi đọc những dòng chữ này, con gái của bố lại cười khúc khích, rồi nghĩ thầm sao hôm nay bố lại lên lớp con về cái chuyện của thanh niên thế nhỉ. Con đừng vội cười nhé. Chuyện yêu đương đâu phải chỉ chuyện của các con? Tuy con gái bố đã 19 tuổi rồi, nhưng con đừng tưởng như vậy là con đã lớn, đã có thể vững bước vào đời, không sai lầm, không vấp ngã. Tất nhiên bố có thể nói chuyện trực tiếp với con. Song đây là chuyện tế nhị, vì vậy bố quyết định tâm sự cùng con bằng trang viết này. Có thể như vậy hay hơn đối với cả bố và con. Bố thật sự phải suy nghĩ nhiều về chuyện này kể từ hôm con dẫn Hùng, bạn trai con về nhà và nói với bố rằng các con đã yêu nhau gần một năm nay. Khi bố nói rằng con bước vào tình yêu hơi sớm, bởi trước mắt con là một chặng đường dài của học tập và phấn đấu. Bố còn nhớ con đã cười và nói lại một câu gần như con đã đọc trong một cuốn sách nào đó rằng: "Bố ơi, tình yêu cho chúng ta sức mạnh, sẽ giúp ta học tập tốt hơn, phấn đấu vươn lên nhiều hơn để xứng đáng với tình yêu". Con nói có phần đúng, song điều đó đúng với những người đã trưởng thành, đã có hiểu biết cuộc đời, đã biết thế nào là tình yêu và biết làm chủ bản thân, có cuộc sống độc lập con ạ. Con đã cãi lại bố rằng: "Ngày trước bố và mẹ cũng yêu nhau từ khi học năm thứ nhất đấy thôi". Đúng, bố mẹ gặp nhau và có tình cảm với nhau từ năm hoc thứ nhất. Song con không hiểu tình yêu của bố mẹ ngày trước như thế nào đâu. Có lần, con cũng được đọc nhật ký của bố mẹ rồi đấy, bố còn nhớ nét mặt con lúc ấy rất xúc động. Con còn nói đùa với mẹ rằng: "Bố mẹ ngày xưa lãng mạn thật, hơn cả thanh niên bây giờ". Con có biết không, chính cái sự lãng mạn ấy mà tình yêu của bố mẹ mới được bền lâu, bố mẹ mới cùng nhau chia sẻ bao năm tháng khó khăn của ngày đầu mới ra trường chưa xin được việc. Chính sự lãng mạn ấy mà tình yêu của bố mẹ mới đơm hoa kết trái, mới có con ra đời như kết quả chờ mong. Vậy mà con và Hùng đã yêu nhau như thế nào? Có thể người ta nói đúng rằng: "Tình yêu có đôi mắt mù lòa". Con bảo Hùng là người con tin tưởng nhất, anh ta chiều chuộng con, không từ chối con một điều gì. Nhưng con có thấy cái cung cách Hùng đến nhà mình không? Cậu ta chào bố bằng cái gật đầu, rồi ngồi bắc chân chữ ngũ hút thuốc lá. Với mái tóc hung hung mới nhuộm, cậu ta ăn diện quá mức, mà lại không lịch sự chút nào. Một cậu sinh viên năm thứ nhất đã làm gì ra tiền mà cậu ta đi xe máy vè vè, cổ lại lủng lẳng xiềng vàng, lắc bạc. Cậu ta không để ý rằng bố đang làm việc, mà lại tự tiện bật vô tuyến lên xem bình luận bóng đá. Con bảo cậu ấy là sinh viên, vậy mà khi bố hỏi cậu ấy học trường nào, cậu ấy bảo học khoa Văn trưỿng đại học Thủy lợi! Trường Thủy lợi mà cũng có khoa Văn hay sao con? Bố chỉ mong con nhìn nhận lại người mà con nói là yêu thương đi. Con người ta quý nhất ở sự hiểu biết, ở tư cách đạo đức ở sự kiên trì vươn lên trong cuộc sống, ở sự cần cù lao động và trân trọng tình người. Anh ấy có đủ tư cách là chỗ dựa tinh thần cho con suốt cả cuộc đời hay không? Khi con xin phép bố mẹ đi chơi với Hùng, bố mẹ đã tôn trọng con và đồng ý. Nhưng khi con đi rồi, mẹ con lại lo lắng. Bố cũng lo, nhưng bố đã trấn an mẹ con. Một mặt bố tin con vì con là con gái của bố, con không đến nỗi dại khờ đâu, cũng là sinh viên rồi cơ mà. Tin thi tin vậy mà vẫn không yên tâm. Còn một điều này, bố đắn đo mãi rồi quyết định nói với con. để tình yêu mãi mãi là điều thiêng liêng, các con phải biết giữ gìn khoảng cách. Có thể con lại bảo bố là cổ hủ, lạc hậu, là phong kiến. Song bố dám khẳng định với con một điều rằng không một người đàn ông nào muốn cưới một cô gái dễ dãi, buông thả về làm vợ. Bố không cấm con yêu, bởi bố cũng hiểu tình yêu như một dòng nước lũ, nó có thể tràn vỡ nếu ai có ý định đắp đập ngăn sông. Bố chỉ muốn con thật sự suy nghĩ những điều bố nói với con về tình yêu, về người yêu của con. Bố tin con gái bố hiểu điều bố nói, bởi bố nói với con bằng kinh nghiệm của một người lớn tuổi, một người chỉ mong con được hạnh phúc. |
|
|||
|
Phép màu giá bao nhiêu!
Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiên. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ. Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: " Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew " . Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận. Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tìm thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy. Người bán thuốc hỏi: " Cháu cần gì? " Cô bé trả lời: " Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu. " - Cháu bảo sao? - Người bán thuốc hỏi lại - Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà bố cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bảo nhiêu ạ? - Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc, - Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé. - Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu? Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc lịch sự. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: " Em cháu cần loại phép màu gì? " - Cháu cũng không biết nữa. - Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. - Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để tìm mua phép màu đó. - Cháu có bao nhiêu? - Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: " Một đô la mười một xu ". Người đàn ông mỉm cười: " Ồ ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu " Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: " Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không. " Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khoẻ mạnh. Mẹ cô bé thì thầm: " Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật! không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá! " . Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ. Vâng! Niềm tin, sự chân thành và lòng trắc ẩn của con người có thể khiến phép màu xảy ra! |
![]() |
| Những người đang xem chủ đề: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|
Chủ đề tương tự
|
||||
| Chủ đề | Người khởi xướng chủ đề | Diễn đàn | Trả lời | Bài cuối |
| Một số anime nên xem và một số không thể bỏ qua!!! | EAGLE8X | Bàn luận về Anime - Anime Discussion | 72 | 01-03-2010 08:24 PM |
| [News] Một số khái niệm cần biết về truyện tranh | EAGLE8X | A-M news | 0 | 10-01-2007 11:30 AM |
| Gặp tình huống....bạn sẽ giải quyết thế nào | noname456 | Giao Lưu - Chia Sẻ | 14 | 07-10-2007 03:51 PM |